Ngày... tháng... năm...
Sắp đến ngày lễ thánh (ngày 8 tháng 3) chẳng biết tặng gì cho đồng chí
vợ. Rút kinh nghiệm năm ngoái, mình bỏ gần 300.000 đồng mua thỏi son
made in USA trông cũng xịn ra phết. Dùng được một lần đến cơ quan chắc
bị ai chê, mụ về nhà chất vấn mình: Ai mua hộ mà mầu trẻ thế? Chẳng nhẽ
lại thú nhận mình nhờ em thư ký của Xếp mua, mình thích cái màu hồng
hồng trên môi em ấy. Nói chung là thích tất cả những gì ở trên người em
ấy. Mình lờ tịt, trả lời vài câu nhăng nhít. Và mụ đã cho mình một bài
học về tính "tích kiệm" cùng câu chốt hạ cuối cùng "Nhờ ai mua hộ thỏi
son thì nhớ cám ơn một tiếng". Chỉ là một câu nói mà sao mụ nhà mình
lên giọng rít giống khỉ thế không biết, chói điếc tai, rùng mình.
Năm trước nữa mình mua bó hoa ly thơm phức, mụ cằn nhằn: Hoang phí!
Nhưng vẫn cắm ở phòng khách. Lúc mình không có nhà đi ra, đi vào, lại
hít hà khen thơm quá. Còn khi mình ở nhà thì vẫn cằn nhằn là với số
tiền mua bó Ly đó thì đi chợ được mấy ngày. Chịu! Chẳng hiểu được mụ
ấy. Năm trước trước nữa mình đi mua một mảnh vải (tự đi mua), mụ chê
màu vải già quá nhưng vẫn may bộ đồ ở nhà và còn mặc đến bây giờ. Có lẽ
đồng chí vợ nhà mình mắc bệnh chê ? Năm nay mình đã tự hứa phải tặng
món quà gì đó mà mụ không thể lên tiếng chê được. Nghĩ đi nghĩ lại có
lẽ mình cứ đưa một phong bì tiền. Vì chưa khi nào mình thấy mụ lên
tiếng chê bai tiền(!).